K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

THEO SỰ PHÂN CÔNG CỦA CÔ THƯƠNG HOÀI, nhiệm vụ của mình tuần này là chia sẻ với các bạn một vài bí quyết để học tốt môn Ngữ văn.Thú thật là trước đây, mình cũng giống như nhiều bạn, từng thấy môn Văn cực kỳ khó. Lúc nào cũng cảm giác bài vở quá dài, tác phẩm thì nhiều mà nhân vật với kiến thức thì cứ dồn dập, học trước quên sau. Bản thân mình từng nghĩ môn này chắc chỉ...
Đọc tiếp

THEO SỰ PHÂN CÔNG CỦA CÔ THƯƠNG HOÀI, nhiệm vụ của mình tuần này là chia sẻ với các bạn một vài bí quyết để học tốt môn Ngữ văn.

Thú thật là trước đây, mình cũng giống như nhiều bạn, từng thấy môn Văn cực kỳ khó. Lúc nào cũng cảm giác bài vở quá dài, tác phẩm thì nhiều mà nhân vật với kiến thức thì cứ dồn dập, học trước quên sau. Bản thân mình từng nghĩ môn này chắc chỉ dành cho những ai có năng khiếu bẩm sinh, biết viết lách bay bổng mới được điểm cao. Còn đứa không có năng khiếu như mình thì giải pháp duy nhất là học thuộc lòng văn mẫu để đối phó với bài kiểm tra, rồi thi xong là chữ thầy lại trả cho thầy.

Thế nhưng, bước ngoặt lớn nhất đã đến khi mình may mắn được thầy cô và các bạn học giỏi  chỉ cho mình viết văn hay hơn. Trải qua đủ các kỳ học kì thi văn, mình mới nhận ra một sự thật: Muốn học giỏi Văn, đừng học bằng trí nhớ, hãy học bằng tư duy.

Chỉ cần biết cách thay đổi góc nhìn một chút thôi, những trang văn sẽ không còn là áp lực đè nặng nữa, mà nó trở thành một thế giới cực kỳ thú vị để chúng ta khám phá. Hy vọng bài viết học Văn mà mình đã làm dưới đây sẽ là một chiếc chìa khóa nhỏ, giúp việc học của các bạn trở nên nhẹ nhàng hơn !

1. 1. Thay đổi quan điểm liên quan đến văn học

Không ít các bạn hiện nay có xu hướng thờ ơ với môn Ngữ văn vì cho rằng đây môn học dài dòng, nhàm chán hoặc tự cảm thấy bản thân không có năng khiếu, thiếu hứng thú. Chính không ít các bạn hiện nay có xu hướng thờ ơ với môn Ngữ văn vì cho rằng đây môn học những suy nghĩ lệch lạc ấy vô tình khiến các bạn bỏ lỡ những giá trị sâu sắc mà Văn học mang lại, từ đó kìm hãm sự phát triển của các bạn.

Vậy nên, một trong những cách học văn giỏi chính là thay đổi cách nhìn nhận. Bạn cần tiếp cận Văn học với một tâm thế cởi mở và tích cực, nhận thức rõ rằng đây không chỉ là một môn học về chữ nghĩa, mà còn là hành trình khám phá tâm hồn, cảm xúc và giá trị sống. Quan trọng hơn, các bạn cũng có thể học tốt môn Văn nếu có phương pháp phù hợp và sự chăm chỉ.

Khác với những môn Khoa học tự nhiên như Toán học, khi mất gốc sẽ rất khó để nắm bắt lại kiến thức, môn Ngữ văn mang đến cơ hội khác biệt. Môn học này cho phép bạn bắt đầu lại từ đầu và từng bước xây dựng lại nền tảng kiến thức của mình thông qua việc lắng nghe, đọc hiểu và rèn luyện tư duy cảm thụ. Chỉ cần có sự kiên trì và yêu thích, các bạn hoàn toàn có thể từng bước cải thiện và đạt kết quả tốt trong môn học này. 

2. Đọc sách và tìm hiểu các tài liệu liên quan đến văn học

Luyện đọc nhiều tác phẩm từ chương trình học đến các tài liệu liên quan là cách giúp học Ngữ văn hiệu quả hơn. Mẹo để giúp các bạn đọc không sót ý, đọc tràn lan gây nhàm chán là cần tập trung vào một tác phẩm trong khoảng thời gian 30 phút – 1 tiếng, sau đó đọc lại. Điều này sẽ giúp bạn ghi nhớ nội dung chính tác phẩm, những câu thoại nổi bật của bài… Bên cạnh đó, các bạn luôn đặt câu hỏi: “What – When – Where – Why – Who – How” – “ Cái gì – Khi nào – Ở đâu – Tại sao – Ai – Như thế nào” để mở rộng các thông tin liên quan đến tác giả, tác phẩm đó.

 3. Học bằng sơ đồ tư duy ngắn gọn

Sơ đồ tư duy là một trong những phương pháp học tích cực được áp dụng phổ biến hiện nay. Nếu bạn cảm thấy bài giảng có quá nhiều ý khó học thì hãy gạch chân dưới những ý chính, đồng thời áp dụng sơ đồ cây để lập dàn ý. Theo đó, ý chính nằm ở giữa, các ý phụ sẽ là những nhánh cây nhỏ đâm ra. Văn học là môn học thiên về cảm xúc nhưng nếu bài viết “dạt dào” mà thiếu ý sẽ khó được điểm cao. Vậy nên, sơ đồ cây sẽ giúp bài viết của các bạn đi đúng hướng và nhớ đủ ý. 

4. Tập trung nghe bài giảng của giáo viên trên lớp để ghi nhớ nội dung chính của bài học

Nhiều bạn thường có thói quen sử dụng tai nghe, ăn uống hoặc làm việc riêng trong khi học Văn để giảm cảm giác buồn ngủ. Tuy nhiên, những thói quen này sẽ làm giảm khả năng tập trung, khiến các bạn bỏ lỡ những chi tiết quan trọng và làm gián đoạn mạch cảm xúc trong bài học. Việc tập trung nghe giảng không chỉ giúp học sinh tiếp thu đầy đủ nội dung mà còn tạo điều kiện để giáo viên có thể truyền đạt kiến thức một cách dễ dàng và hiệu quả hơn.

Ngoài việc lắng nghe thầy cô giảng bài, các bạn cũng nên chủ động ghi chép lại những ý chính mà giáo viên nhấn mạnh. Đây chính là cách học văn giỏi, giúp bạn phát triển khả năng tiếp thu và cảm nhận môn học một cách hiệu quả. 

5. Đi tìm gốc rễ vấn đề thay vì học ngọn

Rất nhiều bạn mắc sai lầm khi vừa mở một bài thơ hay truyện ngắn ra là lao vào học thuộc bài phân tích của thầy cô. Cách này vừa tốn sức lại rất nhanh quên. Kinh nghiệm của mình là luôn đi tìm “bản chất” của tác phẩm trước bằng cách trả lời bộ câu hỏi “Vì sao”:

-          Vì sao tác giả lại viết tác phẩm này trong giai đoạn lịch sử đó? (Hiểu hoàn cảnh sáng tác). 

-          Vì sao nhân vật lại hành động như vậy mà không phải cách khác? (Hiểu diễn biến tâm lý). 

-          Tác giả đã dùng "vũ khí nghệ thuật" nào để làm nổi bật thông điệp?

Ví dụ: Khi học tác phẩm "Làng" của nhà văn Kim Lân, thay vì học vẹt các luận điểm, mình sẽ tự đặt mình vào hoàn cảnh của ông Hai. Mình cảm nhận nỗi đau khổ của ông khi nghe tin làng chợ Dầu theo giặc, và sự vỡ òa hạnh phúc khi cái tin ấy được cải chính. Khi bạn đã hiểu rõ cái "gốc" tâm lý nhân vật, bạn tự khắc viết được bài mà không cần nhìn tài liệu. 

6. Học với tâm thế thoải mái

Học Văn là hành trình cảm thụ từ từ những câu chuyện, ngôn từ mà tác giả thể hiện. Đây là bộ môn cần có cảm hứng hơn bao giờ hết. Do đó, để có cách học Ngữ văn hiệu quả, bạn không nên nhồi nhét kiến thức quá khắt khe. Bên cạnh đó, bạn đừng ngại viết ra những ý kiến riêng của bản thân để bài viết của bạn thêm ấn tượng hơn. Học với tâm trạng thoải mái sẽ thấy việc học môn Văn không hề khó khăn, nhàm chán. Hơn hết, bạn sẽ cảm nhận được nhiều giá trị tốt đẹp mà văn chương mang lại. 

7. Viết bằng giọng điệu cá nhân

Thầy cô chấm bài luôn đánh giá cao những bài viết có bản sắc riêng. Hãy nắm thật chắc luận điểm đúng, sau đó tự do diễn đạt bằng lời văn, bằng sự thấu hiểu của chính bạn. Việc tự tin dùng ngôn ngữ của bản thân không chỉ giúp bài viết mượt mà, tự nhiên mà còn giúp bạn không bao giờ bị lúng túng trước những câu hỏi đề mở hay đổi mới. 

8. Sửa lỗi diễn đạt

Cuối cùng, học Văn không phải là cứ cắm cúi viết thật nhiều đề là giỏi. Quan trọng là bạn biết mình sai ở đâu để sửa.

Mỗi khi viết xong một đoạn văn hoặc nhận lại bài kiểm tra, mình luôn đọc lại thật kỹ để tự bắt lỗi chính mình. Có bị lặp từ không? Câu văn có bị quá dài dòng gây tối nghĩa không? Lập luận đã đủ chặt chẽ chưa? Sau đó, mình dùng bút màu đánh dấu và viết lại một đoạn văn mới tốt hơn. Thói quen nhỏ này chính là đòn bẩy giúp mình nâng điểm môn Văn lên rất nhiều.


Hành trình chinh phục môn Văn không quá khó nếu bạn chịu thay đổi phương pháp ngay từ hôm nay. Chúc các bạn trong cộng đồng O. L. M luôn tìm thấy niềm vui trong mỗi tiết học Văn và đạt kết quả thật rực rỡ nhé!

10
14 giờ trước (10:11)

cảm ơn bạn đã chia sẻ, rất hữu ích nha

14 giờ trước (10:15)

cảm ơn bạn đã chia sẻ bí quyết học môn văn hay lên diễn đàn O.L.M nhé, mong cô Hoài thấy được bài này

17 giờ trước (7:09)

Trong truyện ngắn "Cải ơi!", nhà văn Nguyễn Ngọc Tư đã phô diễn một nghệ thuật kể chuyện vừa tự nhiên, vừa điêu luyện, mang đậm dấu ấn cá nhân của vùng sông nước Nam Bộ. Điểm sáng đầu tiên nằm ở cách lựa chọn ngôi kể thứ ba khách quan nhưng điểm nhìn trần thuật lại linh hoạt hòa nhập vào thế giới nội tâm của nhân vật, đặc biệt là ông Năm Nhỏ. Nhờ vậy, người đọc dễ dàng thấu cảm sâu sắc nỗi đau xót, sự dằn vặt và tình yêu thương vô bờ bến của người cha đi tìm con suốt mười hai năm ròng rã. Bên cạnh đó, cốt truyện không đi theo trình tự thời gian tuyến tính thông thường mà được kiến tạo bằng kỹ thuật đồng hiện, đan xen giữa hiện tại lưu lạc tại ngã ba Sương và những ký ức bảng lảng về quá khứ ở quê nhà. Cách tổ chức mạch truyện này giúp tác phẩm không bị đơn điệu, đồng thời làm nổi bật bi kịch kéo dài và sự bế tắc của các thân phận nhỏ bé. Nghệ thuật tạo tình huống truyện của Nguyễn Ngọc Tư cũng đầy nghịch lý và giàu giá trị nhân văn: ông Năm Nhỏ chấp nhận đi ăn trộm, chấp nhận bị bêu rếu trên tivi chỉ với một khao khát duy nhất là để con gái nhìn thấy mình. Chi tiết tiếng kêu "Cải ơi!" vang lên nghẹn ngào ở cuối tác phẩm trở thành một nhãn tự nghệ thuật, một nốt lặng đầy ám ảnh xé tâm can người đọc. Thêm vào đó, ngôn ngữ kể chuyện của tác giả là sự hòa quyện tuyệt vời giữa chất phác, mộc mạc của lời ăn tiếng nói Nam Bộ với chất trữ tình, đậm chất thơ. Những từ ngữ địa phương, những câu văn ngắn, nhịp điệu chậm rãi như những dòng sương thu hút người đọc vào bầu không khí u buồn nhưng ấm áp tình người. Có thể nói, nghệ thuật kể chuyện độc đáo, giàu tính khơi gợi đã góp phần quan trọng làm nên sức sống lâu bền cho "Cải ơi!", biến một câu chuyện tìm con bình dị thành một bài ca bất hủ về tình phụ tử và lòng nhân ái.

Đặt tên cho câu chuyện từ chat meo meo cụa mi:Chiều hôm đó, cả làng nghe thấy một tiếng hét.“CỨU VỚI!”Tiếng hét vang lên từ đồng cỏ đầu làng, nơi mỗi buổi chiều bọn trẻ thường kéo nhau ra chơi.Khi mọi người chạy tới, họ nhìn thấy một cậu bé khoảng mười ba tuổi đang đứng chết lặng giữa bãi cỏ.Trên đầu cậu, một con diều màu đỏ đang mắc trên đường dây điện.Nhưng...
Đọc tiếp


Đặt tên cho câu chuyện từ chat meo meo cụa mi:

Chiều hôm đó, cả làng nghe thấy một tiếng hét.

“CỨU VỚI!”

Tiếng hét vang lên từ đồng cỏ đầu làng, nơi mỗi buổi chiều bọn trẻ thường kéo nhau ra chơi.

Khi mọi người chạy tới, họ nhìn thấy một cậu bé khoảng mười ba tuổi đang đứng chết lặng giữa bãi cỏ.

Trên đầu cậu, một con diều màu đỏ đang mắc trên đường dây điện.

Nhưng điều kỳ lạ nhất không phải là con diều.

Mà là...

cậu bé không hề cầm dây diều.

Tên cậu bé là Nam.

Chiều hôm ấy, Nam chỉ định ra đồng cỏ chơi một lúc trước khi về nhà ăn cơm.

Cậu nhìn thấy một con diều đỏ nằm giữa bãi cỏ.

Nó rất đẹp.

Trên mặt diều có vẽ một con mắt màu đen.

Nam nhặt nó lên.

“Chắc ai đánh rơi.”

Cậu buộc lại dây, chạy vài bước rồi thả.

Con diều lập tức bay lên.

Nó bay rất đẹp.

Gió cuốn nó lên cao, cao đến mức Nam phải ngửa cổ mới nhìn thấy.

Nhưng chỉ vài giây sau...

Vút!

Một cơn gió mạnh quật con diều sang phía đường điện.

“Ê! Ê! Quay lại!”

Nam kéo dây.

Không kịp.

Con diều mắc thẳng vào dây điện.

Nam hoảng hốt buông tay.

Sợi dây diều rơi xuống đất.

Cậu đứng cách xa cột điện, tim đập thình thịch.

Đúng lúc ấy, một ông lão chăn bò chạy tới.

“Đừng lại gần!”

Nam gật đầu.

Nhưng ông lão vừa nhìn thấy con diều thì sắc mặt thay đổi.

Ông nhìn Nam.

Rồi nhìn con diều.

“Cháu... nhặt nó ở đâu?”

“Ở dưới bãi cỏ ạ.”

“Cháu chắc chứ?”

“Chắc ạ.”

Ông lão im lặng.

Một lúc sau, ông nói rất nhỏ:

“Con diều này... không thể ở đây được.”

Nam không hiểu.

“Vì sao ạ?”

Ông lão không trả lời.

Ông chỉ kéo Nam ra xa.

“Về nhà ngay.”

Tối hôm đó, Nam kể chuyện cho mẹ.

Mẹ cậu nghe xong thì im bặt.

“Con nói... con diều màu gì?”

“Đỏ.”

“Có hình gì?”

“Một con mắt.”

Chiếc thìa trên tay mẹ Nam rơi xuống nền nhà.

Keng.

Nam giật mình.

“Mẹ?”

Mẹ cậu nhìn ra ngoài cửa sổ.

“Ngày mai con không được ra đồng.”

“Tại sao?”

Mẹ không trả lời.

Nhưng đêm đó, Nam nghe thấy bố mẹ nói chuyện.

“Không thể nào.”

“Em nhìn thấy nó rồi.”

“Đã hai mươi năm rồi.”

“Nhưng nó lại xuất hiện.”

Nam nằm trong phòng, mắt mở trừng trừng.

Hai mươi năm?

Bố mẹ cậu đang nói về cái gì?

Sáng hôm sau, Nam tìm đến ông lão chăn bò.

Ông tên là ông Tư.

Sau một hồi im lặng, ông kể cho Nam nghe một chuyện mà cả làng gần như không ai muốn nhắc đến.

Hai mươi năm trước, có một cậu bé tên Hùng.

Hùng rất thích thả diều.

Một buổi chiều, Hùng ra đồng cỏ đầu làng.

Cậu mang theo một con diều đỏ có hình con mắt.

Và rồi...

Con diều mắc vào dây điện.

Hùng trèo lên để lấy nó.

Từ hôm đó, không ai còn nhìn thấy Hùng nữa.

Nam nuốt nước bọt.

“Cậu ấy... chết rồi ạ?”

Ông Tư nhìn xuống đất.

“Không ai biết.”

“Không biết?”

“Người ta tìm cả tuần. Không thấy xác. Không thấy quần áo. Không thấy gì cả.”

Nam lạnh sống lưng.

“Thế con diều?”

Ông Tư ngẩng đầu nhìn Nam.

“Nó cũng biến mất.”

Nam không nói gì.

Một cơn gió lạnh thổi qua.

Chiều hôm đó, Nam không nghe lời mẹ.

Cậu quay lại đồng cỏ.

Con diều đỏ vẫn mắc trên dây điện.

Nhưng có một điều khiến Nam sợ hơn.

Sợi dây diều đang rơi xuống đất.

Và nó...

đang kéo dài về phía bãi cỏ.

Nam đi theo.

Một mét.

Hai mét.

Mười mét.

Sợi dây biến mất dưới một bụi cỏ.

Nam cúi xuống.

Cậu phát hiện một chiếc hộp gỗ nhỏ.

Bên trong là một cuốn sổ cũ.

Trang đầu tiên chỉ có một dòng:

“Nếu bạn tìm thấy con diều này, đừng kéo dây.”

Nam lập tức buông tay.

Nhưng quá muộn.

Từ phía sau lưng cậu vang lên một tiếng thì thầm.

“Nam...”

Cậu quay phắt lại.

Không có ai.

“Nam...”

Lần này tiếng gọi rõ hơn.

Nó phát ra từ phía con diều.

Nam ngẩng lên.

Con diều đỏ đang mắc trên dây điện.

Nó không thể nói.

Nhưng cái miệng trên hình vẽ của con mắt...

đang từ từ mở ra.

Nam lùi lại.

“Không thể nào...”

Con diều rung lên.

Rồi một giọng nói rất nhỏ vang xuống:

“Đưa... tớ... về...”

Nam đứng chết trân.

Giọng nói đó...

là giọng của một đứa trẻ.

Nam chạy thẳng về nhà.

Cậu kể mọi chuyện cho bố mẹ.

Lần này, bố cậu không giấu nữa.

Ông lấy từ trong tủ ra một tấm ảnh cũ.

Trong ảnh là một cậu bé khoảng mười ba tuổi.

Cậu đang cầm một con diều đỏ.

Trên mặt diều...

là một con mắt.

Nam nhìn bức ảnh.

Rồi nhìn bố.

“Đây là ai?”

Bố cậu im lặng rất lâu.

“Anh trai của bố.”

Nam sững người.

“Bác Hùng?”

Bố gật đầu.

“Nhưng... bác ấy mất tích mà?”

“Ừ.”

Nam nhìn kỹ bức ảnh.

Ở góc ảnh có một dòng chữ:

Ngày 13 tháng 8.

Nam bỗng thấy lạnh người.

“Hôm nay... cũng là ngày 13 tháng 8.”

Không ai nói gì.

Đúng lúc ấy...

Ngoài sân vang lên tiếng dây kéo trên mái nhà.

Két...

Két...

Két...

Bố Nam chạy ra cửa.

Trên bầu trời đêm, con diều đỏ đang bay.

Không có gió.

Không có ai thả.

Nó bay vòng quanh căn nhà ba lần.

Rồi từ từ hạ xuống.

Nó dừng ngay trước cửa sổ phòng Nam.

Trên mặt diều, con mắt màu đen nhìn thẳng vào cậu.

Một dòng chữ xuất hiện ở mặt sau.

Những nét chữ run rẩy như được viết bằng than:

“Anh đã tìm thấy đường về.”

Nam đứng bất động.

Bố cậu phía sau cũng không thốt nên lời.

Bỗng nhiên...

Cánh cửa phòng kho phía cuối nhà bật mở.

Rầm!

Một luồng gió lạnh thổi qua.

Từ trong bóng tối vang lên tiếng bước chân.

Một bước.

Hai bước.

Ba bước.

Nam nắm chặt tay mẹ.

Bóng người từ từ hiện ra.

Một cậu bé.

Áo trắng.

Quần xanh.

Chân đầy bùn đất.

Trên tay...

là một cuộn dây diều.

Cậu bé ngẩng đầu.

Mỉm cười.

“Em là Nam đúng không?”

Nam không thể nói.

Cậu bé nhìn bố Nam.

“Em trai...”

Bố Nam bật khóc.

“Anh...”

Cậu bé bước ra khỏi bóng tối.

Không hề già đi.

Vẫn là gương mặt của cậu bé mười ba tuổi trong bức ảnh.

Hai mươi năm đã trôi qua.

Nhưng đối với Hùng...

dường như chỉ mới là một buổi chiều.

Hùng nhìn ra cánh đồng.

“Anh thả diều hơi lâu.”

Rồi cậu mỉm cười.

“Nhưng cuối cùng cũng tìm được đường về.”

Ngoài kia, con diều đỏ bay lên.

Lần này, nó không mắc vào dây điện.

Nó bay thẳng lên bầu trời.

Cao đến mức biến thành một chấm đỏ giữa những vì sao.

Và từ hôm đó, người dân trong làng không bao giờ còn thấy con diều ấy nữa.

Chỉ có những đứa trẻ lớn lên trong làng vẫn truyền nhau một lời dặn:

Nếu một ngày bạn nhìn thấy một con diều đỏ có hình con mắt ở đồng cỏ đầu làng...

Đừng nhặt nó lên.

Bởi có thể người đang thả nó...

vẫn đang chờ bạn kéo sợi dây.

0

Dựa vào chương trình Ngữ văn, người kể chuyện được chia thành 2 loại:
+>Người kể chuyện ngôi thứ nhất: Là người trực tiếp tham gia vào câu chuyện, xưng tôi, mình, kể lại những gì mình chứng kiến hoặc trải qua.
+>Người kể chuyện ngôi thứ ba: Là người giấu mặt, không trực tiếp tham gia câu chuyện nhưng biết hết mọi việc để kể lại một cách khách quan.

Đáp án đúng cho câu hỏi là 2.

12 tháng 8

cái chuyện này cách tân tht:)

12 tháng 8

bài thơ j

12 tháng 8

bài thơ j bn nhỉ?>