Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
1 buổi sáng trong giờ học,cây bút của Nam bị tắc mực.Nam lay hoay ko biết làm j ,thấy vậyHạnh cho Nam mượn cây bút của mk dù biết đó là kỉ vật của mẹ để lại.Lúc về Nam ko chả cây bút đó cho Hạnh mà còn ko cảm ơn Hạnh lúc mượn.
Bạn làm dài ra cho mình một chút dược ko??? Viết đoạn văn mà
Tôi và Hạnh từ nhỏ đã thân thiết với nhau.Giữa chúng tôi có rất nhiều kỉ niệm đẹp nhưng câu chuyện này làm tôi ân hận suốt đời.Một hôm,trong giờ học,cây bút của tôi đột nhiên tắc mực không thể nào viết được.Thấy tôi loay hoay mãi sợ tôi không ghi kịp bài nên Hạnh đã lấy trong cặp ra 1 cây bút khác và đưa cho tôi và nói " Cậu lấy bút của tớ mà dùng nhưng cậu giữ cẩn thận nhé vì đây là cây bút cuối cùng mẹ tặng cho mình đấy". Thấy tôi ngần ngại ko dám viết, Hạnh cười,bảo"Không sao, cậu chỉ cần giữ cẩn thận cho mình là được".Tan học tôi quên mất việc trả lại Hạnh cây bút còn Hạnh chắc cũng giữ ý nên ko dám đòi. Trên đường đi học về, tôi lỡ vấp phải cành cây và bị ngã, sách vở rơi lung tung,tôi nhặt lại sách vở thì phát hiện cây bút của Hạnh đã bị mất. Tôi lo lắng nhưng sau đó nghĩ " Thôi , hôm sau mình lên mua cho Hạnh cây bút mới hơn, đẹp hơn chắc Hạnh sẽ ko giận mình đâu.Hôm sau Hạnh hỏi tôi về cây bút, tôi đưa ra trước mặt Hạnh là một cây bút kim tinh mới, sáng chói và nói" Cây bút ấy mình lỡ làm mất rồi, cậu cho tớ xin lỗi". Hạnh nhìn tôi với đôi mắt đỏ hoe và hỏi tôi cặn kẽ về chỗ bị ngã sau đó vội chạy đi. Hai hôm sau tôi không thấy Hạnh đến lớp, tôi lo lắng vô cùng. Tan học, tôi về nhà bỏ cặp sách rồi chạy ngay đến nhà Hạnh. Hỏi anh trai của Hạnh thì mới biết là Hạnh đã dầm mưa để tìm cây bút của mẹ Hạnh tặng. Vì dầm mưa quá lâu nên Hạnh bị sốt, may sao Hạnh đã tìm được cây bút và cây bút đang nằm trên bàn tay của Hạnh.Tôi vô cùng ân hận và sau khi đợi bạn tỉnh tôi sẽ xin lỗi bạn vì những điều vô tâm mình đã làm. Qua câu chuyện này tôi cũng rút ra một bài học rằng khi mình mượn đồ của ai thì mình phải có trách nhiệm và giữ gìn cẩn thận món đồ ấy.
Chúc bạn học tốt >_<
Cây Bút Thần là câu chuyện kể về cậu bé thông minh, vẽ đẹp tên Mã Lương.
Với cây bút thần, cậu bé đã vẽ nên những tác phẩm nghệ thuật sống động như thật làm lũ tham quan, nhà giàu thèm khát. Hãy cùng TruyenCohHay.com xem cậu bé đã làm như thế nào để chống lại những kẻ xấu xa nhé.
Ngày xửa ngày xưa ở một ngôi làng nọ, có một cậu bé rất thông minh tên là Mã Lương. Cha mẹ Mã Lương mất sớm, cậu phải sống cuộc sống côi cút một mình, hàng ngày vào rừng kiếm củi sống qua ngày. Mã Lương rất thích vẽ nhưng vì nhà cậu nghèo quá nên một cây bút vẽ cũng không mua nổi.
Một ngày khi đang trên đường gánh củi đi bán, tình cờ cậu đi ngang qua cửa của một nhà quan lớn trong làng. Cậu quan sát thấy một họa sĩ đang vẽ tranh cho quan xem. Thích quá, cậu cố gắng tiến sát lại cửa sổ để nhìn cho thật kỹ.
Cậu mạnh dạn hỏi người họa sĩ:
Bác hoạ sĩ ơi, cháu thích được vẽ từ hồi nhỏ nhưng nhà cháu nghèo lắm nên không có tiền mua bút, bác có thể cho cháu một chiếc bút vẽ bác nhé!
Viên quan và tay họa sĩ nghe cậu nói vậy thì cười phá lên chế diễu:
Đã nghèo lại còn đua đòi vẽ vời, thôi mày cứ an phận với nghề bán củi của mày, cút đi cho tao vẽ nốt!
Mã Lương nghe vậy không những không xấu hổ mà còn tức tối đáp lại:
Việc học thì làm gì phải phân biệt giàu nghèo, chả nhẽ nghèo thì không được học vẽ sao?
Nói xong rồi cậu bỏ đi.
Mặc dù bị chế nhạo thẳng thừng như vậy nhưng Mã Lương vẫn không hề bỏ cuộc, cậu quyết tâm theo đuổi niềm đam mê của chính mình. Tranh thủ mỗi lần lên núi để kiếm củi, cậu nhặt những cành cây rơi dưới đất để vẽ phong cảnh, chim chóc ngay trên nền đất. Khi cắt cỏ gần bờ sông, cậu lại túm những ngọn cỏ lại làm thành bút, chấm xuống nước và vẽ khung cảnh thiên nhiên xung quanh lên tảng đá. Tối về được nghỉ ngơi, cậu lại dùng những hòn than trong bếp củi vẽ lên khắp vách tường trong nhà.
Với lòng đam mê nhiệt huyết dành cho hội họa, cộng với tài quan sát rất tinh tế và tài năng thiên phú, những con chim mà cậu vẽ nên dường như biết hót, những chú cá giống như đang bơi lội tung tăng dưới làn nước trong xanh. Có lần Mã Lương vẽ một con chó sói lên vách núi, vì giống thật quá mà dê, bò… tưởng rằng có sói thật mà sợ hãi không dám lên núi gặm cỏ.
Người trong làng thấy Mã Lương chăm chỉ học vẽ bèn hỏi:
Mã Lương ơi, cháu chăm chỉ học vẽ thế để mai sau đi vẽ cho nhà quan lấy tiền phải không?
Mã Lương lắc đầu đáp rằng:
Không đâu bác ơi, cháu sẽ không bao giờ dùng tài năng vẽ của mình để phục vụ cho nhà quan. Cháu chỉ vẽ cho người dân nghèo mà thôi!
TK
Tôi là một cây bút, đã trở thành người bạn thân thiết của một số học sinh trong lớp 5. Tôi đã chứng kiến những nỗ lực và sự cố gắng không ngừng nghỉ của các bạn học sinh trong suốt năm học vừa qua.
Trong một buổi học đầy nắng, tôi được đưa ra từ túi sách của một bạn học sinh ngoan. Cô bé này đã ngồi cả buổi học, tập trung vào bài giảng và ghi chép những điều quan trọng vào vở. Tôi nhìn thấy đôi mắt của cô bé luôn nhìn chằm chằm vào giáo viên và tai của cô bé luôn hướng về phía giảng viên để không bỏ lỡ bất kỳ thông tin quan trọng nào.
Khi giáo viên yêu cầu học sinh làm bài tập, cô bé này đã nhanh chóng hoàn thành và kiểm tra lại bài tập của mình trước khi nộp. Tôi nhìn thấy cô bé rất tự hào khi nhận được lời khen từ giáo viên vì đã làm tốt bài tập.
Trong suốt buổi học, cô bé này không chỉ chăm chỉ học tập mà còn giúp đỡ bạn bè trong lớp khi cần thiết. Tôi cảm thấy rất vui mừng và tự hào khi được làm bạn với một học sinh ngoan như cô bé này.
Tôi hy vọng rằng các bạn học sinh khác sẽ học tập theo cách của cô bé này, chăm chỉ và nỗ lực để đạt được thành tích tốt trong học tập.
Tôi là một người bạn vô cùng thân thiết của con người, đặc biệt là đối với các bạn học sinh, tôi giúp cho các bạn học sinh học tập tốt hơn và mở rộng được hiểu biết cũng như kích thích trí sáng tạo của các bạn. Có thể nói tôi có một vai trò vô cùng quan trọng trong quá trình học tập ấy, các bạn đã đoán ra tôi là ai chưa nào? Đúng vậy, tôi là một cuốn sách trong vô vàn những cuốn sách phục vụ cho mục đích học tập của các bạn học sinh. Tôi đã từng hào về vai trò cũng như vị trí của mình, nhưng giờ đây tôi vô cùng buồn bã và thất vọng vì tôi không còn được sử dụng đến, bởi tôi chỉ là một cuốn sách bị bỏ quên.
Thân bài: kể về tâm sự của một cuốn sách bị bỏ quên Tôi vốn là một cuốn sách giáo khoa ngữ văn lớp chín tập một, chúng tôi được con người sản xuất hàng loạt để phục vụ cho mục đích học tập của các bạn học sinh trung học. Chúng tôi được những nhà giáo dục ghi chép vào đó rất nhiều những kiến thức bổ ích và quan trọng đối với việc học của các bạn học sinh, đó không chỉ là những văn bản hay mà đó còn là những bài tập làm văn, những tiết tiếng việt đầy lí thú. Chúng tôi đều vô cùng tự hào vì diện mạo và cả nội dung của mình, bởi chúng tôi biết rằng chúng tôi sẽ mang đến rất nhiều những kiến thức quan trọng có thể giúp các bạn học sinh cuối cấp thi lên cấp trung học phổ thông một cách thuận lợi và suôn sẻ.
Chúng tôi được sản xuất tỉ mỉ, chau chuốt qua từng công đoạn, diện mạo khi chúng tôi được hoàn thành khiến tôi vô cùng vừa ý. Thời khắc mà chúng tôi mong mỏi nhất đó chính là khi chúng tôi được các bạn học sinh mua về, được sử dụng và phát huy những vai trò mà chúng tôi tự hào nhất về mình. Không phụ lòng mong mỏi của tôi, bày lên giá sách chưa lâu thì tôi được mua về và trở thành một người bạn thân thiết của một bạn học sinh dễ thương.
Tôi cùng bạn nhỏ đi học, cùng bạn làm bài tập và cùng bạn học sinh trải qua rất nhiều những tiết học ngữ văn đầy say mê, lí thú. Bạn học sinh cũng rất chăm chỉ và thông minh, không những vậy, bạn còn là một người biết giữ gìn và cẩn thận. Tôi được bạn đối xử rất nhẹ nhàng, vì vậy mà dù đến cuối học kì một thì tôi vẫn còn mới nguyên. Nhưng niềm vui chưa được bao lâu thì nỗi buồn lại tới. Kết thúc học kì một cũng có nghĩa tôi sẽ không thể tiếp tục theo bạn học sinh đến trường, không được ngày ngày kề cận mà tôi trở nên cô đơn, lẻ loi khi bị cất lên giá sách cao.
Đó chính là khoảng thời gian tôi buồn bã và cô độc nhất, ngày ngày tôi chỉ nằm nguyên một vị trí, bên cạnh là những người bạn hoàn toàn xa lạ, chúng tôi không có tiếng nói chung nên không thể có những đối thoại thân thiết. Tôi chỉ biết nằm đấy mà suy nghĩ về những kỉ niệm tươi đẹp đã qua.Tôi cũng rất vui vì đã mang lại cho bạn học sinh nhiều kiến thức, góp phần mang đến một kết quả học tập tốt cho bạn nhưng nỗi buồn bị bỏ quên giờ đây cứ xâm chiếm làm cho tôi cả ngày chìm trong buồn bã, thất vọng.
Trước khi đến tay bạn học sinh, tôi vẫn ôm ấp nhiều mơ mộng, mong muốn đồng hành cùng các bạn học sinh trong những tiết học, bổ trợ cho các bạn về kiến thức. Tôi rất tự hào về mình mà chưa nghĩ đến thờ gian mà chúng tôi sẽ bị lãng quên như thế này. Khi những vai trò và công dụng của tôi không mang lại điều gì cho con người nữa thì dù có giá trị đến mấy thì chúng tôi cũng chỉ là những cuốn sách vô dụng. Đó là điều tồi tệ và khủng khiếp nhất đối với những cuốn sách như chúng tôi, không giá trị, không được coi trọng, tồn tại như một dạng trưng bày đầy xáo rỗng.
Ngày ngày tôi vẫn chứng kiến cô chủ nhỏ của mình chăm chỉ học hành, tôi cũng thấy vui lắm, nhưng buồn một nỗi đó chính là mình không còn giúp ích gì cho cô chủ nhỏ ấy nữa, bên cạnh hỗ trợ cho cô chủ nhỏ giờ đây là một người bạn đồng hành mới, đầy thú vị và chứa đựng nhiều kiến thức bổ ích hơn. Có lẽ tôi sẽ mãi nằm đó nếu như không có ngày ấy, đó là khi tôi được cô chủ nhỏ mang đi quyên góp cho những trẻ em nghèo có hoàn cảnh khó khăn.
Lúc đầu tôi thoáng buồn và có cảm giác bị bỏ rơi, nhưng cuộc sống mới ở đây khiến cho tôi vô cùng thích thú, bởi tôi có thể mang đến kiến thức cho những bạn nhỏ nghèo không có tiền mua sách, tôi thấy được giá trị đã mất của mình nên tôi vui lắm. Tôi chợt nhớ đến những câu thơ của con người mà tôi rất tâm đắc:
“Sách cũ người ta đọc thấy mê
Li kì hấp dẫn lệ đầm đề
Hỏi thăm sách cũ xưa của bạn
Cũ bao ngày tháng? Vẫn còn mê?
Kết bài: kể về tâm sự của một cuốn sách bị bỏ quên Đến giờ tôi chợt nhận ra một điều rằng mình sẽ không bao giờ bị lãng quên khi con người còn muốn học hỏi, tìm tòi những điều mới lạ. Cuộc sống và số phận của những cuốn sách chúng tôi cũng có những thăng trầm , nhưng quan trọng nhất là chúng tôi đã làm được gì, mang lại những giá trị gì cho con người hay sao. Bởi vậy tôi sẽ không buồn mà hết mình cống hiến sao cho sự tồn tại của mình trở nên ý nghĩa nhất
#hoctot
#phanhne
để viết nhanh hơn chứ bút mực viết chậm rè
ủa ph đổi ah
Ừ
mik thấy cấp 2 viết bút bi hay bút nước đều đc mà bn, qtrong là bn thấy viết cái nào nhanh hơn thì bn viết thôi ạ
ủa tưởng lên lớp 6 là viết bút bi hết chứ
Vì lên lớp 6, kiến thức sẽ nhiều hơn và phần lý thuyết cũng dài hơn. Nếu viết bằng bút mực, bạn sẽ mất nhiều thời gian hơn, nên viết bằng bút bi sẽ nhanh hơn bạn ạ
với cả cấp 2 có ai viết bút máy đâu bn, cấp 2 ko viết vở sạch chữ đẹp bn ạ :)
tùy trường thôi bn, có trường tiểu học lp 3 đã viết đc bút chữ A, bút bi r
bút nước nó nhiều mực hơn với viết nhanh hơn chứ kiến thức cấp 2 nhiều lắm viết còn không kịp giáo viên nói ấy