Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Từ giả thiết ta được :
\(\left(z-\omega^k\right)\left(\overline{z-\omega}^k\right)\le1\Rightarrow\left|z\right|^2\le z\overline{\omega^k}+\overline{z}\omega^k,k=0,1,.....,n-1\)
Lấy tổng các hệ thức trên,
\(n\left|z\right|^2\le z\left(\overline{\Sigma_{k=0}^{n-1}\omega^k}\right)+\overline{z}\Sigma_{k=0}^{n-1}\) \(\omega=0\)
Do đó z=0

a) Gọi (P) là mặt phẳng chứa hai đường thẳng đã cho. Mặt phẳng (P) cắt mặt cầu S(O;r) theo một đường tròn tâm I, là hình chiếu vuông góc của O lên mặt phẳng (P).
Xét hai tam giác MAD và MCB có góc
chung nên hai tam giác đó đồng dạng.
Vì vậy:
=> MA.MB = MC.MD.
b) Đặt MO = d, ta có Oi vuông góc với (P) và ta có:
MO2= MI2 = OI2 và OA2 = OI2 + IA2
Hạ IH vuông góc AB, ta có H là trung điểm của AB.
Ta có MA = MH - HA; MB = MH + HB = MH + HA.
Nên MA.MB =
MH2 – HA2 = (MH2 + HI2) – (HA2 + IH2)
= MI2 – IA2 = ( MI2 + OI2) – (IA2 + OI2)
= MO2 – OẢ2
= d2 – r2
Vậy MA.MB = d2 – r2
Gọi I là tâm mặt cầu nội tiếp tứ diện, V là thể tích tứ diện. Ta có :
\(V=V_{IBCD}+V_{ICDA}+V_{IDAB}+V_{IABC}\)









Xét ideal chính \(\left\langle ab \right\rangle = \left\langle 0 \right\rangle\). Vì \(\left\langle 0 \right\rangle \neq R\), theo giả thiết, \(\left<0\right>\) là một ideal nguyên tố.
Từ \(ab \in \left\langle 0 \right\rangle\), theo định nghĩa của ideal nguyên tố, ta suy ra \(a \in \left\langle 0 \right\rangle\) hoặc \(b \in \left\langle 0 \right\rangle\), dẫn đến \(a = 0\) hoặc \(b = 0\). Điều này mâu thuẫn với giả thiết. Vậy \(R\) là miền nguyên. [1, 2]Bước 2: Chứng minh mọi ideal thực sự khác \(\left\{0\right\}\) là ideal tối đạiGiả sử \(I\) là một ideal thực sự khác \(\left\{0\right\}\) của \(R\). Vì \(I \neq R\), theo giả thiết \(I\) là một ideal nguyên tố.
Vì \(R\) là miền nguyên và \(I \neq \left\{0\right\}\), mọi ideal nguyên tố khác \(\left\{0\right\}\) trong miền nguyên đều là ideal tối đại. Do đó, \(I\) là một ideal tối đại của \(R\). [1, 2]Bước 3: Kết luận \(R\) là một trườngVì vành giao hoán có đơn vị \(R \neq \left\{0\right\}\) luôn tồn tại ideal tối đại, và theo Bước 2 mọi ideal thực sự khác \(\left\{0\right\}\) đều là tối đại.
Do đó, \(R\) không thể chứa bất kỳ ideal thực sự nào khác \(\left\{0\right\}\) nữa.
Nếu một vành chỉ có đúng hai ideal là \(\left\{0\right\}\) và chính nó, thì vành đó là một trường. [1, 2]